Có ai như “lính My ghẻ” không chời… sống ngay trên đất Việt Nam mà cứ tưởng mình đang lạc giữa một xứ sở xa lạ. Lý do? Hai đứa con ở nhà thì… full-time song ngữ, mở miệng ra là tiếng Anh líu lo như chim hót. Đã vậy, hè vừa rồi còn có ông chú từ Biên Hoà lên chơi, và ổng cũng nhập hội nói tiếng Anh với hai đứa nhỏ.
Những đoạn dễ dễ thì còn đoán được tụi nó đang tán dóc gì, chứ tới lúc chú cháu tăng tốc bàn chuyện gì đó vượt ngoài “vùng phủ sóng” của bạn là… trái tim như bị bóp nghẹt, khó chịu vô cùng vì không hiểu tụi nó đang “phản quốc” điều gì ngay trong nhà mình!
Thế là bạn mới nói với My ghẻ:
“Chị ơi, cho em đăng ký học gấp! Em bị quê ngay chính căn nhà của em luôn rồi!”
Thực ra, gia đình bạn cũng hay đi du lịch nước ngoài nên việc dùng tiếng Anh với nhau là như cơm bữa. Trước đây, mỗi lần vợ với hai đứa nhỏ học ở home, My ghẻ cũng kêu bạn học chung, nhưng bạn thì bận công việc, bận đưa đón con, bận đi chơi, bận… nhậu nữa chứ! Thế mà sau cú “cú sốc tâm lý” bị cô lập trong chính lãnh thổ của mình, bạn quyết tâm cao độ, đăng ký hẳn tuần 5 buổi, và học đều đặn suốt hơn 3 tháng nay luôn!
My ghẻ dõi theo bạn từng ngày:
Từ một người nói tiếng Anh bồi nhưng tự tin bao la, thích ráp từ “cho vui”, miễn người nghe hiểu là được…
Giờ bạn nói tiếng Anh sang – xịn – mịn hơn rất nhiều:
• phát âm chuẩn hơn hẳn,
• vốn từ mở rộng đủ mọi chủ đề,
• câu cú bài bản chứ không còn kiểu “hứng đâu ráp đó”,
• nói chuyện thì chỉnh chu, tự nhiên, nghe là biết người có đầu tư!
Nói chung, từ ngày thoát cảnh bị “cô lập ngôn ngữ” trong ngôi nhà của chính mình, bạn tiến bộ vùn vụt, học cực chăm, và nói tiếng Anh giờ thì… sang chảnh không thua gì các “công dân toàn cầu” trong nhà nữa haha
Cheers 🍻
P/S: Video đây nhé 💛
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét